https://truyensachay.com

Phong Lưu

Chương 172: Tái xuất phong đầu

Trước Sau

đầu dòng
Món ăn này là do hắn cung cấp công thức chế biến?

Vương Ngạo Phong nhíu mày dường như có điều suy ngẫm, tên này vì lấy lòng mỹ nhân, không biết tìm đâu ra công thức chế biến một món ăn ngon như vậy. Ma Bà đậu hũ, có lẽ món này thuộc về xuyên vị, nhưng sao chưa từng nghe qua bao giờ?

Bất quá không thể không thừa nhận, lần giao đấu này, hắn tạm thời rơi xuống hạ phong.

Khó trách vài lần giao phong trước đều thảm bại, tên này nhìn như cục mịch quê mùa, nhưng lại rất biết dùng tâm cơ, hấp dẫn được sự chú ý của mỹ nhân.

- Đường công tử, không biết vị kia Ma Bà kia là danh sư phương nào, có thể giới thiệu cho Hiểu Nguyệt được không, Hiểu Nguyệt rất muốn bái sư học nghệ.

Hà Hiểu Nguyệt khẽ thi lễ, tú mục nhìn về phía Đường Tiểu Đông, thần sắc tràn đầy khẩn trương, hi vọng, cùng mong ngóng.

Đường Tiểu Đông cười ha hả.

- Ma Bà hả..

Thấy Vương Ngạo Phong dựng tai lên lắng nghe, nội tâm khẽ động, hắn nói.

- Kỳ thực chỉ là bịa đặt…

Hà Hiểu Nguyệt nao nao.

- Không có người này?

- Ừ.

Đường Tiểu Đông kiên trì trả lời.

Ma Bà là ai? Sống ở thời đại nào? Căn bản hắn không biết, chỉ biết Ma Bà đậu hũ vô cùng nổi tiếng. Vốn là muốn nói nhăng một hồi, nhưng khi chứng kiến Vương Ngạo Phong tựa hồ lại đang có chủ ý quỷ quái gì đó, hắn dứt khoát mượn dùng phát minh của Ma Bà thành của mình. Dù sao lúc trước cũng đã đạo văn ăn cắp thành quả của ngưu nhân rồi, bây giờ thêm một Ma Bà thì có làm sao?

- Nói như vậy… Chẳng lẽ món Ma Bà đậu hũ này là do Đường công tử phát minh?

Mặt mũi Hà Hiểu Nguyệt tràn đầy biểu lộ ngưng trọng, tú mục xuất hiện vô số gợn sóng, tràn ngập kích động, kính trọng, nhiều nhất chính là hiếu kỳ. Vương Ngạo

Phong cùng Đoàn công tử trợn mắt há hốc mồm, một bộ đánh chết cũng không tin.

So sánh cầm, thi với món ăn, có lẽ làm một bài thơ danh chấn thiên hạ, so với việc phát minh ra một món ăn còn dễ dàng hơn một chút. Bởi vì khẩu vị mỗi người lại một khác, phát minh ra một món ăn đặc sắc còn phải được sự chấp nhận của đại chúng, đấy chính là

chuyện khó càng thêm khó.

Vương Ngạo Phong tự mình thưởng thức qua, không thể không thừa nhận, khẩu vị của món Ma Bà đậu hũ này rất đặc biệt, rất nhanh sẽ nổi tiếng khắp giới ẩm thực.

- Cảm ơn Đường công tử!

Hà Hiểu Nguyệt đột nhiên vái hắn một cái thật sâu, khiến cho Đường Tiểu Đông luống cuống tay chân vội vàng hoàn lễ.

- Đường công tử, từ Ma ý chỉ tê cay? Còn từ Bà là có ý nghĩa gì?

Ma Bà xác thực là một cái tên thực cổ quái.

Bọn họ đâu có biết, chủ nhân chân chính phát minh ra món ăn nổi tiếng này tên là Ma Bà, đương nhiên cảm thấy kỳ quái rồi.

Đường Tiểu Đông cười ha hả.

- Kỳ thực cũng là cái tên ta chợt nghĩ ra mà thôi, nếu vậy Hiểu Nguyệt cô nương cảm thấy nên lấy cái tên gì cho hay?

Vì đả kích Vương Ngạo Phong, cho dù đạo văn, ăn cắp thành quả của tiền nhân, Đường Tiểu Đông cũng không có nửa điểm xấu hổ, tình trường như chiến trường, muốn đánh gục đối thủ, phải không từ thủ đoạn.

- Món ăn này là do công tử nghĩ ra, tốt hơn vẫn nên do công tử đặt tên.

Đường Tiểu Đông bật thốt.

- Nguyệt Đông đậu hũ!

Nguyệt Đông đậu hũ?

Không chỉ Đoàn công tử, Vương Ngạo Phong cảm thấy rất tục. Ngay cả Tần Thiên Bảo cũng cảm thấy rất tục, tục không chửi không được, tục khiến cho người ta buồn nôn!

Hà Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, mặt đẹp hồng rực!

Kẻ đần cũng biết ý tứ của hai từ Nguyệt Đông, Đường Tiểu Đông đang vuốt mông ngựa Hiểu Nguyệt cô nương, vuốt một cách quá lộ liễu.

Tâm Tư Mã Chiêu, mọi người đều biết.

Mặt đẹp đỏ bừng, Hà Hiểu Nguyệt cúi đầu, mười ngón tay ngọc không ngừng quấn vào nhau.

- Không được!

Vương Ngạo Phong khó chịu, là người thứ nhất lên tiếng phản đối.
alt
Cố Ý Mê Hoặc (Sắc)
Ngôn tình Sắc, Sủng, Đô Thị
Gả Cho Nam Thần
Ngôn tình Sắc, Sủng, Tổng Tài
Tập truyện: Nam Nhân Là Để Cưỡi (NP, Cao H)
Ngôn tình Sắc, Sủng, Cổ Đại, Cao H
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc